THIÊN THƯỢNG - THIÊN HẠ

BÁC ÁI - CÔNG BÌNH

(Dieu et Humanité- Amour et Justice)


NAM MÔ

Nhứt nguyện: ĐẠI ĐẠO HOẰNG KHAI

Nhì nguyện: PHỔ ĐỘ CHÚNG SANH

Tam nguyện: XÁ TỘI ĐỆ TỬ

Tứ nguyện: THIÊN HẠ THÁI BÌNH

Ngũ nguyện: THÁNH THẤT AN NINH

Posted on: 12/14/2014 7:36:18 PM

 

HÂN HOAN ĐÓN MỪNG
LỄ KỶ NIỆM ĐỨC QUYỀN GIÁO TÔNG

( Ngày 13 tháng 10 Âm Lịch)

___________

 

Đức Quyền Giáo Tông LÊ VĂN TRUNG sanh năm 1875 và qui Tiên ngày 13 tháng 10 năm Giáp Tuất  (1934) hưởng thọ 59 tuổi.

Khi nhắc tới danh tánh LÊ VĂN TRUNG, ai là người Việt có nghiên cứu qua giai đoạn đất nước Việt Nam trong thời Pháp thuộc đều nghiêng mình  kính cẩn công lao của Ngài đối với dân tộc và ai là người tín đồ Cao Đài cũng đều hết lòng ngưỡng mộ  cuộc đời đức hạnh của Ngài. Đồng thời cũng sùng bái sự nghiệp lớn lao mà Đức Ngài  đã cống hiến cho Đạo trong thời buổi sơ khai.

Thật vậy, về phần đời, Đức Hộ Pháp quả quyết rằng: “Trót một đời người tìm chưa ra một ai biết thương nòi giống với một tấm lòng nồng nàn như Thượng Trung Nhựt, Bần Đạo chưa thấy hai người như vậy.”

Về phần Đạo Đức Hộ Pháp cũng khẳng định: “ Ngày nay Đạo Cao Đài đã nên hình tướng, đã đứng giữa hòan vũ nầy một cách vinh quang là nhờ lẽ chơn thật của nó. Không có lưỡi gươm bén nào trị tinh thần đặng thì cũng không có lực lượng nào đè nén đặng. Nó phải thắng đời để cứu đời. Một nền Chơn giáo cao thâm , có tinh thần dường nầy sẽ bất tiêu bất diệt. Đó là nhờ ơn đầu tiên của Ngài khai mở. Chúng ta hãy cúi đầu cầu nguyện và cảm ta ơn Ngài "

Nói về sự nghiệp Đạo và Đời của Đức Quyền Giáo Tông, Thượng Đầu Sư Ngọc Nhượn Thanh đã viết: “ Trên đường hoạn lộ Đức Ngài LÊ VĂN TRUNG  đã đọat được danh vọng tuyệt đỉnh. Trong Nam dưới thời Pháp thuộc, lúc bấy giờ nếu nói người duy nhứt đứng đầu quần chúng hướng về hạnh phúc của nhơn sanh, tranh đấu cho dân nghèo thì chỉ có Đức Ngài mà thôi. Ngài là một Thượng Nghị Viên độc nhứt được ân thưởng Bắc Đẩu Bội Tinh.

Kịp đến khi được Thiên Lịnh của Đức Chí Tôn, Ngài lập tức vứt bỏ ngay địa vị công danh, khóat áo nâu sòng vui bề khổ hạnh . Danh lợi đối với Ngài lúc bấy giờ chỉ còn là bóng mờ, là cơn ảo mộng. Đức Ngài hiệp cùng Đức Hộ Pháp, Đức Cao Thượng Phẩm, ngày quên ăn, đêm quên ngủ chung lo khai sáng mối Đạo Trời, mở mang vùng Thánh Địa. Đức Ngài là hiện thân của Bác ái, của Đức tin vô cùng kiên cố."

Nói về sự nghiệp và công đức của Đức Quyền Giáo Tông, một nhà báo có tên tuổi  lúc bấy giờ là Ông Diệp văn Kỳ đã viết bài phóng sự  dài về đám tang của Ngài , xin được trích ra một đoạn như sau:

“Ông LÊ VĂN TRUNG đã làm được cái gì ? Điều đó chưa biết. Chúng tôi chỉ biết rằng: Từ hôm Ông chết tới nay, ở Tòa Thánh Cao Đài Tây Ninh, số người mỗi ngày đến chịu tang lấy muôn mà kể. Gìa, trẻ, bé, lớn, đàn ông, đàn bà ở lục tỉnh, ở Nam Vang, ở Lào. . . thảy đều thương tiếc, khóc than, chẳng khác nào con mất cha mẹ.

Nếu có thể lấy những chuôn vải trắng bịt trên đầu để làm thước đặng đo sự nghiệp, công đức của người quá vãng, thì có thể nói rằng sự nghiệp và công đức của Ông LÊ VĂN TRUNG là lớn nhứt ở Nam Kỳ vậy.”

Nói tóm lại, công nghiêp của Đức Quyền Giáo Tông đối với Đạo quả thật là vô biên. Trong 8 năm đầu nền Đạo mới sơ khai với không biết bao nhiêu là nghịch cảnh, khó khăn đủ điều. . . . Thế mà Ngài ra  tay lèo lái, mọi sự đều vượt qua. Thậy vậy, trong khoảng thời gian từ ngày lập Đạo cho đến lúc dời Tòa Thánh về làng Long Thành, Ngài đã trải qua biết bao nhiêu công khó mới gầy dựng nên cơ sở  vững chắc. Thế nhưng Ngài thường hay nói với mọi người : “ Công khó ấy đều nhờ ở lòng tín ngưỡng, thành kính của anh em, chị em trong Đạo. Công của tôi chẳng bao giờ lớn hơn công của một tiểu Giáo Nhi nào .”

Đọc qua lời nói hết sức giản dị và khiêm nhượng như trên, chúng ta càng thấy nơi Ngài một đức độ sáng chói vô ngần, một gương phụng sự  cho Đời, cho Đạo . . . xứng đáng để người tín đồ Cao Đài noi bước.

Xin cúi đầu cầu nguyện Ngài dìu dẫn chúng ta đủ sáng suốt để làm tròn bổn phận của người tín đồ Cao Đài, nhất là trong thời gian Hội Thánh bị giải thể.

Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát.

Hiền Tài Phạm văn Khảm